Nữ game thủ mang mác “công sở”
Thứ năm, 12 Tháng 11 2009 09:20
Phương được bạn bè trong công ty khen vì sự mẫn cán trong công việc nhưng thời gian gần đây cô có nhiều biểu hiện lạ khiến ai cũng phải chú ý.Khác với mọi khi, Phương dùng máy tính của công ty làm việc nhưng tháng này cô mang laptop ở nhà đi. Ai hỏi cô cũng bảo mình mang đi để tiện công việc và được thêm tiền hỗ trợ của công ty. Nhưng chỉ cần một tuần sau đó, cả phòng làm việc biết rằng: Phương mang mang laptop để tiện chơi game.
Chơi game quên công việc
Một tháng trở lại đây, sếp của Phương thường xuyên nhắc cô vì hiệu quả công việc tự nhiên xuống thấp một cách kì lạ. Phương chỉ lí nhí giải thích chứ không còn vẻ thẳng thắn chân thành như trước kia.
Ai cũng thấy nghi ngại cho cô thì Phương hồn nhiên kể: “Bây giờ có mấy trò chơi trồng trọt hợp với người trẻ tụi mình mắc mớ chi mà không chơi”. Nhưng khi đã đam mê rồi thì đâm thành nghiện, lên cơ quan Phương chỉ chúi mũi vào chiếc máy tính có cài game mà quên đi phần việc mình cần phải giải quyết.
Tối về Phương “chong đèn” để chơi, thâu đêm suốt sáng cũng chỉ với game. Vì vậy sáng nào cô đến công sở với khuôn mặt lờ đờ, đôi mắt mệt mỏi và chân tay lúc nào cũng bủn rủn vì thiếu ngủ. Mệt mỏi, căng thẳng trong công việc thì ít, mệt mỏi và thích ganh đua tạo khoảng cách trong game thì nhiều.
Ngày nào, level của Phương không lên là y như rằng hôm ấy cô rệu rã, bực tức hơn cả bị sếp khiển trách. Thậm chí hình ảnh dịu dàng, thông minh và năng động của Phương cũng bị biến mất. Thay bằng một Phương hay cáu kỉnh, hay chửi thề và nhiều lần còn cư xử thô lỗ với các đồng nghiệp cả nam lẫn nữ.
Hiện tượng của Phương không phải là hiếm trong môi trường công sở. Hầu hết đối tượng “nghiền” game là các bạn trẻ. Chuyện này đang là vấn nạn khiến nhiều nhà quản lý nhức đầu. Các trang game bị chặn nhưng nhiều nhân viên “láu cá” vẫn biết cách để vào. Nhà quản lý “cao tay” còn khó có cách chữa, chứ đừng nói đến nhiều môi trường làm việc khác.
Thúy Ngà, một nữ nhân viên công sở nghiện game online vui vẻ kể: “Mình mua con laptop chủ yếu để chơi chứ giải quyết công việc là mấy đâu. Nếu giải quyết công việc thì dùng máy công ty cho nhanh”.
Ngà làm truyền thông đòi hòi công việc phải nhanh nhạy, nên cô biết được nhiều thủ thuật cũng như mánh khóe để lách mạng. Mặc dù công ty không có cổng để truy cập các đường game online nhưng Ngà vẫn vào được mới “thực tài”.
Hỏi “tuyệt chiêu” cô chỉ cuời tinh quái: “Đó là bí mật của riêng mình, nói ra thì lộ hết à?”. Ngà vẫn giữ bí mật của mình cùng những ngày game online hết cỡ. Chưa hết, cô nàng thường xuyên gọi điện nhờ người yêu “cứu net” bằng cách nạp tiền vào thẻ để mua vật dụng tiếp tục chơi. Ngại gọi cho người yêu thì cô cầu cứu đến bạn bè xung quanh.vay mượn. Cô tìm đủ mọi cách để được chơi, được thỏa mãn niềm đam mê game bất tận của mình.

Trò chơi "trồng vườn", "diệt cỏ"... khiến không ít người đau đầu vì bị "đồng bọn" ăn cắp.
Mấy tháng liền công việc của nàng bị bỏ bê. Ngà chỉ làm qua qua cho xong chuyện. Ngà bảo: “chỉ cần làm cho đủ định mức thôi. Mình chả cần vượt định mức công việc. Tuổi còn trẻ tội gì không chơi”.
Ngày ngày đến công sở đối với Ngà như là trách nhiệm phải đến, còn bao nhiêu nhạy bén, bao nhiêu đam mê, Ngà dành hết vào game. Những lần thắng game thì không sao nhưng những lần thua game thì hôm đó không ai dám động vào Ngà. Vì họ cũng biết rằng khi đó, cô sẽ "lên đồng” dữ dội. Vì cả nể và thương Ngà nên các đồng nghiệp không “ton hót” với sếp và vì vậy Ngà mới được tung hoành ngang dọc trong "cõi game”.
Phương và Ngà, là những game thủ đang từng ngày sống trong mác “công sở” và dựa và mác này để nuôi dưỡng trình chơi game. Nhưng khi họ không nhận thấy được mặt tích cực của game mà coi đó là việc chính. Như vậy, đã gây ảnh hưởng đến hiệu quả công việc cũng như làm xấu đi môi trường công sở lành mạnh.
“Trận chiến cuối cùng” của các nữ game thủ công sở
Vòng đam mê với game của các nữ nhân viên trẻ không thể nào kết thúc nêu như không có sự xuất hiện của các sếp lớn. Nhà quản lý sẽ có những cách xử lý khiến họ không thể ngờ tới hậu quả. Nghiện game đã đưa họ tớ những hệ lụy mà không có ai có thể “đỡ” cho họ.
Bạn bè cùng cơ quan đã nhắc nhờ Phương rất nhiều lần nhưng lần nào cô cũng bỏ ngoài tai. Cô hay nói qua loa kiểu: “Thôi mình chỉ chơi nốt vài ván để vượt xa đối thủ này... rồi mình sẽ xin kiếu”.
Nhưng cô càng chơi, càng gặp nhiều đối thủ, càng hứng khởi "chiến đấu"... vì vậy, vòng chơi vẫn tiếp tục lăn bánh. Tại mỗi kì họp, công việc của Phương thường “nhận được” những lời nói “mát mẻ” của sếp về hiệu quả làm việc. Ban đầu Phương cũng áy náy và tự vấn lương tâm mình nhưng khi đã bước vào chơi game thì y như rằng cô quên đi tất cả.

Chó canh vườn, gà đẻ trứng, bò cho sữa, cừu cho lông và lợn cho "sao" để nhanh tăng level.
Phương kể: “Lúc đó thì mình còn biết cái gì đâu chỉ biết là cần phải vượt qua đối thủ thôi”. Nhưng cô không hay biết đối thủ lớn nhất của cô chính là công việc mà cô chưa hoàn thành với sếp.
Trong một hợp đồng lớn cần có sự đóng góp của Phương thì Phương lại phá hỏng. Số là một lần sếp đi kí hợp đồng cần Phương cố vấn thì vì mải chơi game nên Phương quên mất giờ hẹn để đến cuối cùng, hợp đồng không được kí. Cuối cùng, sếp đã truy cứu trách nhiệm của cô, đồng thời dựa kết quả kiểm tra nhân viên kín đáo của mình, sếp đã phát hiện ra Phương nghiền game trong giờ làm việc.
Những chứng cứ không thể chối cãi được, cô buộc nghỉ việc không một lời giải thích. Vậy là cuối cùng, cô đã mất đi công việc mà cô hằng ao ước.
Ngà cũng ôm trọn số phận tương tự, ngày nào lên công ty Ngà cũng dành phần nhiều thời gian để “nâng trình” game. Cô được bạn bè trong diễn đàn ca tụng hết lời vì trình chơi game lên tay nhanh chóng. Tuy nhiên ở công ty, Ngà trở thành cái gai trong mắt mọi người.
Vì một lẽ, Ngà vay mượn quá nhiều tiền ở họ nhưng cô không có ý định trả nợ mà khi hỏi đến cô hay phớt lờ đi. Có khi cô còn bĩu môi nói: “Có mấy đồng bọ mà cứ đòi mãi”. Tình cờ một vài người trong cơ quan nghe thấy, họ càng có ác cảm với cô hơn.
Họ lập thành một hội và bắt đầu “ton hót” với sếp. Sếp của Ngà cũng hiểu rõ năng lực của Ngà cộng thêm chiến tích “chơi game trong giờ làm việc”, nên ông ta đã sớm quyết định cho số phận của Ngà.
Một cô sinh viên mới ra trường được nhận vào một công ty lớn đó là điều may mắn cho cô nhưng trong lúc bạn bè trau dồi kiến thức và cố gắng thích nghi với công việc thì Ngà mải chơi mà quên mất nhiệm vụ chính là công việc. Game thủ Ngà nhận được giấy quyết định cho nghỉ việc. Hơn nữa, cô không được nhận lương trong tháng làm việc vì vi phạm nghiêm trọng nội quy.
Nhiều bạn trẻ mới ra trường đã và đang du nhập nhiều loại hình game giải trí đơn giản vào trong môi trường công sở. Nhưng một bộ phận bạn trẻ không nhìn thấy được mặt tích cực của game nên đã tự gây họa cho mình. Và lẽ tất nhiên họ phải chịu trách nhiệm về việc mà họ đã gây ra.
Theo 24h.com.vn
- Kỹ năng giao tiếp nơi công sở
- Câu chuyện thời gian
- Bi kịch buông thả nơi công sở
- Những chiến tuyến nơi công sở
- Nước mắt nơi công sở












